Muốn Sống Thế Nào

Ông Đô khai mạc cuộc Hội Thảo tại Viện Trừu Tượng học vể “Muốn Sống Thế Nào: mô hình xã hội”. Anh La được mời lên đặt vấn đề cho cuộc thảo luận.

“Tóm tắt lại, chúng ta có bốn mô hình cơ bản để lựa chọn : sợ hãi, chán ngắt, không buồn không vui, và vui vẻ.” -Anh La chốt lại. “Xin mời bà con nhiệt tình hội thảo!”

~~

Bà Tãi nghệ nhân bán phở phát biểu ngay.
“Sợ hãi là tốt. Tôi mà xểnh ra là ông chồng tôi không sợ gì nữa, công việc bị bỏ bễ ngay, và các nhân viên của tôi mà thấy ông ấy bỏ bễ việc thì họ cũng chểnh ngay nốt. Cuối cùng là khách hàng thiệt thòi, xã hội mất trật tự. Tôi ủng hộ xã hội sợ hãi nhưng đi kèm trí khôn.”

Ông Nghê hưu trí giơ tay.
“Ai không thích chứ tôi thích xã hội chán ngắt, khi ấy không còn nạn hăm hăm hở hở lao xe trên vỉa hè, tụ tập đám đông hô Vina vô địch mặc dù vừa thua trận, chĩa loa mở hết cỡ ra phố thi hét karaoke. Phố phường cứ vắng vẻ lơ đơ triệu phú thời gian như ngày xưa, tôi ủng hộ xã hội chán ngắt được như thế.”

Cụ Rông phát biểu.
“Không vui không buồn là đạo. Tu giời cũng chỉ là để đi đến được chỗ đó. Buồn với vui là hai thứ dây, dây giật và dây co, lôi kéo người ta làm những thứ phí phạm vô tích sự và đôi khi nguy hại. Tôi ủng hộ xã hội không vui không buồn”.

Cô Li lên chỉnh micro, giở đàn ra chơi bài “Lý Chuồn Chuồn”, rồi nhún chân “em chào xã hội vui vẻ ạ”.

Advertisements

Gầy béo

Sáng ra Cụ Hinh chả có sáng kiến gì hơn, lại ra hàng phở rẻ tiền đầu ngõ.

Quán hàng nhỏ, khách ngồi san sát. Người xứ giọng rất khoẻ, cho nên họ tâm sự theo kiểu “tôi nói, kệ đồng bào nghe nha”.

**

Đôi bạn ngồi ghế bên đã ăn lượt phở xong rồi. Anh chàng âu yếm bảo bạn gái “nếu muốn, em cứ ăn thêm bát nữa đi”.

“Thôi, em sợ béo lên, kém đẹp đi.”

“Anh nghĩ vẻ đẹp tinh thần quan trọng hơn. Đói, là rồi mình cằn nhằn, mệt đấy.”

“Thôi ạ.”

“Em không bị béo tinh thần, là được mà.”

Nhìn Cụ Hinh mỉm cười không lý do, hai bạn chợt im lặng đứng dậy ra trả tiền.

Chuyện đánh dấu chữ

Ông Pháp Đàn mời trà Cụ Hinh.

Nói chuyện hồi lâu, ông Pháp Đàn bảo.

“Tôi thấy.. Cụ Hinh đừng giận nhé, Cụ Hinh nói tiếng tây vẫn còn thỉnh thoảng đánh dấu chữ cứ như là tiếng Việt…”

“Vâng, thế nào mà chả có thế ạ, tôi vẫn là made in Vietnam mà.”

“Thế nhưng Cụ Hinh vẫn còn thua xa cô bạn gái Việt của tôi.

Cô ấy á, cô ấy đánh dấu lại hết các chữ gốc ngoài Việt đã đành, mà tiện đánh dấu lại hết luôn cả các chữ Việt nào nữa vướng mắc ở trong bài cô ấy hát.”

“Thế nữa cơ ạ? Làm gì có chuyện??”

“Đây nhé, cô ấy dạy tôi hát thế này..
‘khóa hóc Liên Sô
ngày nay tiên..iến bộ
nhiều
Ga Gá Rỉn
bay ơ vào
vú ơ tru ú u u
chát chát chình chình í a i ỉ à..’

Cụ Hinh mất toi cả gói musoa giấy lau mắt với sổ mũi.

Bình tĩnh trước bão

Ông Luống phó phường gặp Cụ Hinh ở đầu ngõ “tôi đang lo lắng quá đi..”

“Chắc không phải vì chuyện đá bóng bữa mai?”

“Đúng chuyện ấy chứ ạ! Tôi sợ rồi bà con trong phường nháo nhác, đã khó quản, lại còn tự mệt sức hại công việc chung.”

Cụ Hinh mỉm cười “có cách này chăng”.

“Sao cơ ạ?”

“Bác vận động làm sao để cho vào giờ đá bóng chung kết U23 2018 này thì mỗi bà con trong phường đều có một quả cam cầm sẵn ở tay phải, và một cốc sạch cầm sẵn ở tay trái.”

“Dạ.. tôi vẫn đang bị hồi hộp quá ạ..”

“Bác dặn dò rằng mỗi khi bị mất bình tĩnh, bà con nghiến răng và một tay bóp quả cam.

Và để khỏi phí phạm thì tay kia hứng cốc sẵn ở dưới.

Như thế thì đến cuối giờ bà con vừa hết bị stress tỉnh queo, mà vừa có nước cam uống để hồi sức thần kinh.”

Chuyện ngành nghề

Hiện nay xứ sở đã phát triển, muôn nghề muôn người.

**

Nghề đổ rác là một nghề vô cùng quan trọng: nghề này mà dừng cho một tháng liền thì ở các thành phố chuột sẽ nhảy lên làm thị trưởng.

Nghề đổ xăng xe cũng là nghề đặc biệt, dừng một tuần thì cả thành phố thành ra thành phố đi bộ, trong cái tê liệt cũng có cái được về chuyện hít thở.

Nghề loa phường mà dừng, người dân ngẩn ngơ ngoáy tai xem tại sao tai lại không bị ù ù.

Nghề cứu chữa cháy, nghề cấp cứu y tế, nghề coi ngục.. hễ dừng, là loạn. Nghề dẫn máy bay lên xuống mà dừng thì chỉ loạn một phần của giao thông mà thôi.

Nghề báo chí truyền hình mà dừng, thì toàn dân lên Facebook.

**

Vậy thì ngành nghề nào cũng quan trọng.

Nếu quả như còn ngành nghề nào mà kém quan trọng, thì dẹp đi.

Chì sĩ

Cụ Hinh dạo phố thế nào bắt gặp cụ Chì đang ngồi hàng nước trà nhai kẹo lạc, rồi được cụ Chì kéo ngồi xuống cùng.

“Cụ Chì vẫn khỏe mạnh nhai được kẹo lạc ạ?!”

“Cụ Chì cười tươi, giục ăn chiếc kẹo lạc cùng.

“Lâu nay cụ Chì có viết thêm gì không ạ?”

Vừa hay, bà chủ hàng nước trà kẹo lạc ra lại hàng, đứng tuổi nhưng nhanh nhẹn “chào anh”.

Cụ Chì tủm tỉm.

“Lý luận, chả ăn thua gì, vịt khỏe hơn nước đổ đầu.

Bà Chì của Cụ Hinh đấy, bà ấy cứ nước trà kẹo lạc thôi, bà ấy bảo tôi ‘vứt hết các của nợ lý sự ở xứ đây đi, ngồi trông hàng với em, thế là vui vẻ một đời người đi qua.’

“A.. vâng.. chào chị nhà ạ..”

“Chào Cụ Hinh, có nghe ông Chì kể chuyện ạ, mà hôm nay mới gặp mặt đấy nhé! Người nhà cả, nước trà đây, kẹo lạc đây, hai ông trông hàng, tôi vào nhà đặt cơm nhé!”