nói chuyện “qui luật xã hội”

Nhiều thuyết lý về xã hội được lập luận dựa trên những phóng tưởng thuần tuý logic về thực thể xã hội.

**

Người ta quên rằng khoảng 20% dân số mắc các bệnh lý tâm thần với các biểu chứng rất khác nhau. Theo doctissimo.fr 58% người dân ở Pháp đã nói rằng đời sống riêng của họ bị ảnh hưởng bởi những người mắc các bệnh lý tâm thần, và 38% người châu Âu nhận rằng họ chịu bị bệnh tinh thần trong 12 tháng trước đó (số liệu 2010).

Phần lớn 20% dân số mắc các bệnh lý tâm thần ấy vẫn tham gia các hoạt động của đời sống xã hội như 80% còn lại.

Vậy, các nhà lý thuyết về xã hội có hiểu điều này không?

Và cái gì xảy ra trong trường hợp đặc biệt khi mà quyền lực xã hội rơi vào tay những người nằm trong số 20% dân số mắc các bệnh lý tâm thần?

 

đẹp, và quyến rũ

Cụ Hinh ngắm cô chim sẻ trên bãi cỏ “cái đẹp luôn thật quyến rũ”.

Mỵ Châu không bằng lòng.

“Cái đẹp thật thì nó vô tư, chứ không phải là nó ở đó để mà quyến rũ. Em chẳng muốn quyến rũ ai ạ.”

“Ta thấy cái đẹp nó quyến rũ, chứ ta đâu có bảo cái đẹp nó luôn luôn âm mưu để quyến rũ đâu nhỉ.”

Bây giờ mới thấy Mỵ Châu nhoẻn cười.

“Vâng, thế thì phải nói là cái đẹp vô tư quyến rũ ạ.”

luận hùng

Tào Tháo rót rượu mời Lưu Bị, mắt Tháo không rời đôi lông mày của Bị làm Bị như bị đè xuống.

“Lưu Bị à, ông thấy thế nào là người hùng?”

Bị chợt lạnh run người, vội đặt chén rượu xuống.. Răng trên răng dưới va vào nhau, Bị khoanh khép chặt hai cánh tay đặng giữ hơi ấm và nén giữ cơn run.

“Dạ, tôi chả biết thế nào là người hùng ạ.”

Tào Tháo vẫn không rời mắt khỏi đôi lông mày của Lưu Bị hồi lâu.

“Ngài dùng rượu đi chứ, cho khỏi run rét.”

“Dạ, cảm ơn ông.”

Lẫn lộn, quả quyết, nói nhiều -đó là ba điều làm nên người hùng.”

“Dạ.. ”

“Trong thiên hạ hôm nay, chỉ có ngài, Lưu Bị à, là có được cả ba điều đó.”

“Dạ, tôi thề rằng tôi không phải là người hùng ạ, thưa Tào Công.”

Tào Tháo chợt ném mạnh chén rượu xuống sàn nhà, mắt vẫn không rời đôi lông mày của Lưu Bị.

Lưu Bị thất kinh, vã mồ hôi, mắt ngắm lén đôi giày của mình.

**

Chợt Tháo yên tâm.

“Thôi ta đi ngủ đây, Lưu Bị ông về đi, mai rồi tôi cho người qua gọi ông.”

**

Ngay đêm ấy, Lưu Bị một mạch chuồn đi luôn.

khiêm tốn

Mỵ Châu hỏi chuyện.

“Khiêm tốn, tức là cúi mình nhường nhịn, phải không Cụ Hinh?”

“Khiêm tốn, trước hết là phát hiện ra, hiểu ra ai khác giỏi giang hơn mình ở việc nào đó, và học theo, hợp tác cùng họ.”

“Ôi, không thể đơn giản hơn thế ư?”

“Đơn giản chứ.
Mình muốn phát hiện một mùi gì đó, mình phải hiểu ra rằng một bạn chó có khả năng thính mùi hơn ta một trăm ngàn lần, và mình phải biết học theo bạn ấy, cộng tác cùng bạn ấy.”

vô vi

Nhâm nhi tách trà, Anh La bảo.

“Với những người bị chập cheng, mình phải rộng lòng với họ Cụ Hinh ạ.”

“Vâng.. cơ mà lý do là sao ạ?”

“Họ bị chập cheng, nghĩa là không phải họ chủ động chập cheng, mà đấy là lỗi sinh học của tạo hoá, chính tạo hoá mới là kẻ bị trách nhiệm.”

“Ôi cảm ơn Anh La. Thế với những người suy nghĩ không chập cheng thì sao?”

“Họ là những người phải tự chủ về suy nghĩ của mình, vì chính là họ nghĩ, chứ không còn là chập cheng phát tiết nữa ạ.”

“Thích quá nhỉ, bị chập cheng, hoá ra là tự do.”

Anh La đặt chén trà xuống, ngắm đỉnh núi xa xăm.

“Vâng, đó chính là vô vi đấy ạ.”