Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Tinh thần quảng đại

Cụ Hinh đi công việc bên Đoài. Khổ thế, bằng này tuổi vẫn phải như Triệu Tử Long, “một người một ngựa môt cây thương” đi chinh phục cơm áo. Nhưng biết thế nào, thành đạt đỉnh cao sớm như Michael Jackson thì lại thấy chán hết mọi chuyện, xong hết cả rồi, đời từ nay chỉ còn đi xuống…

Đi ra ngoài thì phải học làm lấy hết mọi chuyện. Ngắm đường metro, xe lửa, xe bus, rồi thì loay hoay hỏi cô bán vé.

- Ôi Cụ vất vả thế! Khí hỏi Cụ đã ngoài 65 chưa vậy?

Cụ Hinh thất vọng tràn trề, chưa chi cô nàng duyên dáng đã loại mình khỏi vòng chiến đấu …

- Em hỏi thế vì nếu ngoài 65 thì Cụ được giảm một nửa giá vé ạ.

- Vâng, đúng rồi ạ! Cụ Hinh phấn chấn hẳn lên.

- Cụ cho em xem giấy tờ nhé.

Cụ Hinh hơi chột dạ…

- Hộ chiếu đây… Nhưng tôi không phải người bản xứ… Chắc không được giảm giá…

- Không, chỉ cần tuổi thôi, không phân biệt gì khác ạ!

¨¨¨¨

Cụ Hinh mới tỉnh ra cái tinh thần quảng đại của nền văn minh cộng hòa.

Nền tảng của tinh thần này có rễ từ rất xa xưa trong triết học xứ Đoài. Cái lạ là nó thấm ra được tận các ngõ ngách của đời sống, vào được trong cư xử của mỗi con người rất đỗi bình thường như một cái gì hiển nhiên không cần triết lý.

Xứ Đông thì khác rất lớn về chuyện này.

Nói cái gì cũng to tát rát tai. Thái cực, lưỡng nghi, âm dương, ngũ hành, rồi các quẻ sấm chớp lôi đình gì đấy, Cụ Hinh chán chúng từ lâu lắm rồi. Người ta nói cốt để khóa mồm, nghiền nát cái tinh thần người nghe!

Mấy cái thứ ầm ĩ này cứ luẩn quẩn mãi ở đó thôi, không xây nên cái gì cả tiếp cả.

Con người xứ Đông, từ dân tới sĩ, từ quan chí vua cứ phải sống theo mấy tầng áp đặt tinh thần.

Đầu tiên là tục lệ. Cái này mạnh nhất, không căn nguyên. Cứ thế thôi ạ, càng giãy càng chết sớm trong cái lưới tục lệ này. Tục lệ rải từ trong nhà cho tới triều đình, nhưng lại không phổ quát. Mỗi chỗ một kiểu chí chết. Không theo là thành lạc đàn, tự nhiên bị rơi khỏi bầy, trơ trọi hết cách.

Tiếp đến là những luật lệ quyền chính, cũng mỗi nơi một kiểu từ dưới lên trên, sang trái rẽ phải. Những luật lệ này không những mâu thuẫn nhau, chúng lại còn được mặc cả với quan chức đương quyền, và phải mặc cả với các tục lệ nữa. Không thể biết được cái gì sẽ được nhất quyết trong cái mớ đối nhân xử thế này. Trường hợp nào cũng là ngoại lệ hết.

Cuối cùng, cũng là « may » nhưng cũng khó lường, là những « tục lệ mới » cũng dần dà xuất hiện đan xen mặc cả với hai cái mớ ở trên. Đống dấm ớt này tuy mới nhưng khá hổ lốn, nhiều khi cũng rất căng thẳng tốn kém, nhưng đôi khi cũng có tác dụng làm thay đổi tương quan của hai cái mớ bất hủ kia.

Cái món sền sệt bất định này được áp lên từng lĩnh vực, từng bộ phận, từng thời điểm cho người bản xứ. Còn người ngoại xứ thì không liên quan đâu, sẽ « có cách khác », cái này nằm trong pháp tùy cơ tùy hứng.

¨¨¨¨

Đang miên man bỗng giọng hỏi ấm áp của cô tiếp viên trên tàu làm Cụ Hinh giật mình tỉnh dậy, « vâng cô cho một cốc nước cam ạ, cảm ơn cô ! ».

Sắp đến nơi rồi. Nhanh thế ! Mà ở ta vài tuần nữa là Tết rồi. Thôi có lẽ làm việc qua Tết luôn ở đây rồi về, đỡ phải chìm đắm trong cái mớ bòng bong tập tục luật lệ Tết kim cổ giao duyên thòng lọng ở xứ Đông!

Dấu chân Bạch Tuyết

Trước khi được giày vò Bạch Tuyết bằng đôi tay, đôi chân, bằng mắt bằng môi, được lăn mình trên Bạch Tuyết… Cụ Hinh đã được gặp bao nhiêu nàng Bạch Tuyết xứ Đông xinh đẹp! Mắt sáng, lưng ong, vai mềm, tóc mượt, còn nước da như láng phù sa mịn màng ngăm ngăm…

Đừng hí hửng vội nhé, bài này không nói chuyện nàng Bạch Tuyết nhân gian đâu, mà nói chuyện nàng Bạch Tuyết thiên nhiên.

¨¨¨¨

Cụ Hinh đứng tuổi rồi mới có dịp ngao du sang xứ lạnh mùa đông. Nghe thế mấy vị ở xứ lạnh từ nhỏ tha hồ tự hào nhé, mà đúng thôi. Chẳng qua khách sạn mùa đông giá rẻ, mấy ông đối tác nhè mời mình sang lúc này mà thôi.

Trong lòng tự hẹn sẽ gặp nàng Bạch Tuyết.

Mà thật.

Thường thì mưa tuyết quả là một cơn mơ thật êm đềm. Không biết bắt đầu từ lúc nào, vì nàng Bạch Tuyết đến thật lặng lẽ, không muốn làm xây xước bất cứ một hiện hữu gì, kể cả hiện hữu tinh thần. Nàng chỉ rắc nhẹ, rắc mãi những bông tuyết li ti trên khắp cùng không gian, trong cái thời gian vẻ như chẳng tồn tại nữa.

Cũng có khi đóng cửa đi ngủ bình thường. Sáng dậy cả một tấm thảm đã trải xong của Bạch Tuyết, mênh mông nhưng cũng chỉn chu cho đến tận từng chi tiết.

Mở cửa ra, không nỡ dẫm bàn chân thô của mình lên cái công sức thầm lặng cả đêm này của nàng.

Tĩnh lặng, không một bóng người, không một sự quấy rầy nào nhắc tới sự tồn tại của nền văn minh.

Rồi cũng phải bước một bước, cảm giác thật sự không khác gì chàng Neil Armstrong thả bước đầu tiên lên mặt trăng!

Cảm giác về trọng lực thì chắc ngược lại. Cái sức nặng của mình làm vỡ những vòm không khí trong tuyết rất xốp, rất khô, nghe cứ lạo xạo miết đế giày thật gợi cảm. Mình quả đang là người đầu tiên phá cỗ nàng Bạch Tuyết!

Mỗi bước đi của của mình giờ đây là một thám hiểm về âm thanh, về cảm giác lạ lùng của cái sự tồn tại khác của nước, của sắc trắng tinh khiết, của sự thanh thản mơ màng trong trẻo của chính tinh thần mình.

Nhìn đỉnh những ngọn thông, nàng Bạch Tuyết thật không quên điều gì cả! Từng lá thông tí tách như những chiếc kim cũng được giát lớp tuyết óng ả bắt đầu ánh lên ánh mặt trời buổi sớm!

¨¨¨¨

Cụ Hinh muốn tìm lại Bạch Tuyết mà ngóng mãi, không thấy dấu chân của chính nàng Bạch Tuyết đâu…

¨¨¨¨

Cụ Hinh nhìn lên những mái nóc nhà cổ tích … Trên mái nhà xa xa kia … chà, đã có vệt chân xinh xắn của bạn mèo nào kịp tận hưởng vẻ đẹp của nàng Bạch Tuyết trước cả ta! Lòng ghen tị của Cụ nổi lên! Ta sẽ phải mách lại chuyện này cho nàng Bạch Tuyết, chú mèo hư đốn ranh khôn hơn ta ạ!

Bồ Đề Cơ Bản

Sáng thứ hai Cụ Hinh uể oải bắt đầu một tuần công việc nơi khách hàng. Ôi chao, họp với hành… Bao nhiêu công hướng dẫn, rèn luyện, sau một hồi lại đâu đóng đó cái cách họp hành chết tiệt không đi đến đâu này… Đấy là nói riêng với nhau ở đây thôi nhé ;-) , khách hàng mà biết thì chết luôn, mất cả tình, mất cả tiền oan!

Bỗng hệ thống loa của doanh nghiệp nhắc Cụ Hinh ra ngay nơi tiếp tân có việc… Quái lạ việc gì? Tỉnh cả ngủ.

Nơi sảnh tiếp tân một cô gái trẻ kiều diễm, “Nữ thần tự tin”, hai lúm đồng tiền rất thống nhất về hình học và số học, nở nụ cười chào đón Cụ Hinh. Cụ tự nhiên thấy hai đầu gối chùng lại, tai hơi ù lên… Vẫn còn hơn là mấy ông trưởng phòng đi qua, ông thì chúi ngã, ông thì dập môi tủ kính!

- Em chào Cụ Hinh, phiền quá, nhưng em có một thỉnh cầu nhỏ, xin Cụ vui lòng giúp hộ.

- Không có vấn đề gì! Hình như chúng ta gặp nhau ở đâu rồi chăng?

- Dạ không, em biết Cụ thôi, Cụ đừng hỏi vì sao đã nhé, thề đi nào…

- … Vâng, xin thề… Này, lâu lắm tôi chưa thề thốt với ai, nhất là với người đẹp thế này…

- Em say mê Hòa Thượng Thích Hoctoan, say mê lẳng lặng thế thôi… Hòa Thượng biết em, nhưng không bao giờ biết em say mê Hòa Thượng đến như vậy đâu. Cũng chẳng sao…

Mà em biết rằng Cụ có quen biết ít nhiều Hòa Thượng Thích Hoctoan.

- … [Cụ Hinh hơi ỉu, lại khó xử nữa...]

- Em nghe Hòa Thượng Thích Hoctoan tu luyện rất siêng năng. Mới đây Hòa Thượng đâu như lại vừa được công nhận là Bồ Đề Cơ Bản của tổ chức Phật Giáo Thế Giới. Em không rõ lắm, trong lòng thì tự chắc là Bồ Đề Cơ Bản là chức vị chỉ còn sau Thích Ca Mâu Ni. Em xin nhờ Cụ gửi lời mừng của em tới Hòa Thượng Thích HocToan ạ. Viết thư thì không tiện, mà em thích thế này hơn.

Cụ không cần nói tên, cứ tả lại cái cảm giác của Cụ lúc Cụ chợt thấy em, lại nói em biết Cụ Hinh, thế là Hòa Thượng biết ra ngay em là ai.

Thế thôi, em cảm ơn Cụ Hinh, em xin phép.

Cô gái chìa bàn tay nhỏ nhẹ bắt tay Cụ Hinh, hai lúm đồng tiền của nàng lại sắc nét tươi lên cùng ánh mắt. Rồi nàng thong thả ra đi, mờ dần xa xăm…

¨¨¨¨

Cụ Hinh cúi xuống di di mũi giày trên nền nhà trống trải… Thôi chết mèo Abricot gặm mất một góc dây giày từ bao giờ thế này!

Mà sao mình cấm khẩu, không nói nổi với cô ấy rằng nếu cô cần nhắn mình điều gì thì cứ nhắn qua Thày ThichHoctoan nhỉ? “Chỉ có cái dốt là trung thành với ta thôi”, Cụ Hinh tự an ủi…

Sốt sắng với nền giáo dục toàn cầu, Cụ Hinh trình bày môt dự án phichínhquyền về “dạy nói và nghe nước đôi”. Ý của Cụ là thế này : khi nói năng trình bày các vấn đề, ngoài việc nói ra cái cảm xúc của mình về sự việc, cái này rõ ràng là quan trọng nhất với bạn rồi, thì phải tiến tới nói ra được bản thân sự việc. Nghe cũng thế, thông cảm, OK, nhưng rồi phải nghe ra được cái sự việc là gì.

Cụ bày tỏ lo lắng là hiện nay người ta nói năng nhan nhản khắp nơi, toàn là tống ra những cảm xúc của mình đầy tràn khỏi lỗ tai người nghe, rỏ giọt xuống tí tách, mà không thấy bản thân sự việc đâu cả. Cảm xúc không chỉ là sướt mướt đâu nhé, đủ loại! Từ thút tha thút thít đến lơ nga lơ ngơ, rồi ngang nghê phè phè, cho tới phồng mang trợn mắt chực ăn sống nuốt tươi người khác! Đấy là nói. Mà nghe cũng chẳng kém. Ủ rũ thương đau, tai trâu đàn gảy, vênh va vênh vang, hay gật gà gật gù như đã là bố cái đại vương của thiên hạ!

Ngay các chiến dịch bầu cử tổng thống tiêu hàng tỉ USD cũng thế, toàn những “đổi mới hay là chết”, “chết hay là đổi mới”, “phải được, sao lại không!”… ầm ĩ nỉ non, mà đám đông thì làm sao biết được cái gì đi kèm những món này? Các ứng viên chỉ loay hoay tống ra cái cảm xúc của mình và mê hoặc cảm xúc của đám đông cử tri thôi.

Mấy tổ chức quốc tế nghe vậy gật gù, cho biết sẵn sàng cấp kinh phí nếu chương trình của Cụ tỏ ra có tương lai, nghĩa là giải quyết được công ăn việc làm, thúc đẩy sự tiến bộ xã hội, cải thiện môi sinh, chống suy thoái não, v.v. Theo lời khuyên của mấy vị tư vấn thì nên mở trường ở xứ Đông cái đã, vì ở đó người ta có vẻ có năng khiếu hơn về chuyện này. Như vậy sự việc dễ xúc tiến hơn.

Cụ Hinh vui vẻ xắn tay thăm dò dự án.

Phải quảng cáo thôi. Cụ Hinh cho đăng trên một loạt các báo như sau.

“Trường dạy nói và nghe nước đôi khóa I, tiêu chuẩn quốc tế, chuẩn bị cho năm học mới. Tuyển Thày và Trò. Hãy gửi CV và thư tỏ ý nguyện tới Nuocdenchan. Xin cảm ơn trước và hẹn sớm gặp các bạn tại trường.”

¨¨¨¨

Gần một tháng nay Cụ Hinh nhận hồ sơ tới tấp, phải thuê thêm cả hai tòa nhà cạnh đó để cất hồ sơ. Vui mừng khôn xiết. Đến hôm qua tổng số hồ sơ đã vượt qua con số một triệu! Các nhân viên bưu điện nhẫn nại xếp hàng rồng rắn để được trao các hồ sơ dán tem “gửi bảo đảm” tận tay cho Cụ Hinh ở Nuocdenchan, kèm theo chữ kí nhận! Vui nữa là thỉnh thoảng trên phong bì còn có cả vệt son của những đôi môi tươi trẻ gửi gắm hy vọng!

¨¨¨¨

Điều Cụ Hinh băn khoăn nhất là các hồ sơ đều xin làm thày giáo, chưa có ai chịu xin làm sinh viên cả…

Sau khi trao đổi với mấy tổ chức quốc tế, Cụ Hinh đã thuyết phục được họ là “ta cứ khai giảng thôi”.

Đây là trường dạy nói và nghe nước đôi, đâu phải trường học mà lo!

Vua sáng tôi hiền

Lý tưởng không thể chối cãi xưa ở xứ Đông là mơ có vua sáng, tôi hiền. Có vua sáng, tôi hiền thì mọi chuyện hanh thông, “đêm ngủ không phải đóng cửa, ngoài đường không ai nhặt của rơi”. Chuyện này sách xưa nói mãi rồi.

Vấn đề là để hội tụ được vua sáng tôi hiền thì không phải là dễ.

Có được vua sáng đã là rất khó.

Thứ nhất là vua đệ nhị trở đi thì được chọn bởi vua bố, chính thức thì là vậy. Lẽ thường ra thì để có vua sáng được chọn thì vua bố đã phải là sáng, thì mới chọn nhau. Nếu tất cả các vua bố đều sáng, lại chọn được vua con cũng sáng thì hết chuyện, ta có hằng số vua sáng, khỏi phải đề việc này ra thành lý tưởng.

Nhưng ngay vua bố có sáng thì cũng không chắc gì vua con đã sáng. Cũng phải cầu may, khó lắm đấy nha.

Cực hiếm, có khi vua bố không sáng mà vua lại con sáng. Càng phải cầu may, khó lắm đấy nha.

Cứ theo lẽ thuận đi, vua bố sáng đẻ ra một lô con, rồi vua bố sáng chọn ra vua con sáng trong số đó (nếu có ;-) ). Vậy thì may ra phải có vua đầu tiên của một triều đại là sáng, tuy nhiên vua này cũng có thể tối. Mà thường vua đầu tiên thì vất vả lắm, đánh nhau chí chết mới giành được vương quyền, có được vương quyền thì cũng luống tuổi rồi, lại còn phải yên được vương quyền lúc đầu thường chưa ổn. Dân thì còn vất vả khổ sở hơn, vì thường phải qua cuộc binh đao, chết chóc, thương tật, mất mát, trộm cướp hoành hành, lề luật xã hội tan nát. Tóm lại cũng chưa đi đến đâu cái triều đầu tiên.

Gian truân là thế để có vua sáng.

Bây giờ nói tôi hiền.

Về mặt toán học, có vua sáng đã khó, tôi hiền đông đúc thế, cạnh tranh nhau kìn kịt thế, khó hơn vạn lần. Không biết có tồn tại thật không, liệu được bao lâu?

Cuối cùng tập hợp tôi hiền lại phải hình thành trùng vào thời điểm vua sáng xuất hiện, lại thêm một khó khăn mới.

Đây là chưa nói giả dụ vua sáng tôi hiền gặp nhau thật, đời người mong manh, lòng người còn mong manh hơn, lại còn tụ được nhau, liệu đươc bao lâu?

Thôi thì ngay cả khi có vua sáng tôi hiền bằng cách nào đó, đã chắc mấy bác này được việc?

Cho nốt mấy bác này được việc, liệu dân đã sáng với hiền chưa? Không thì cũng chẳng dùng được nhau.

Chấp nốt vua sáng, tôi hiền, dân sáng hiền, ấy vậy mà cũng chưa có gì bảo đảm mọi chuyện sẽ suôn xẻ đâu nhé!

¨¨¨¨

Nếu các bạn tin vào lý tính, Cụ Hinh nói rằng về trung bình vua tôi thời nào cũng ang áng như vậy cả thôi, vì đây chính là hiện tượng trung bình trong xã hội.

Sở dĩ có lúc hanh thông hơn, lúc bi đát hơn, chủ yếu là do hoàn cảnh nào. Họa chiến tranh, thiên tai, bệnh dịch… Còn lại thì người ta xử nhau theo đối nhân xử thế xứ Đông, có gì khác được đâu.

¨¨¨¨

Người dân xưa thì vô vọng rồi, chỉ mong chờ vua sáng tôi hiền. Còn hơn trong lòng không biết mong chờ gì.

Phu sĩ cũng mỏi mắt mong chờ vua sáng tôi hiền, rồi tự mình hóa thành nhà dâng sớ chuyên nghiệp. Thế mới lạ!

¨¨¨¨

Câu chuyện lẽ ra phải hoàn toàn khác. Là rủ nhau xây nền tảng một đời sống mới. Lâu lắm, nhưng chả có cách nào khác cho bền vững.

Trong nhà, trong bạn bè, trong làng xóm, trong hội hè, trong doanh nghiệp… phải cùng nhau xây dần nên các quy tắc đời sống mạnh mẽ hơn lòng trông ngóng và sự tôn sùng đối nhân xử thế.

Để đến một ngày ta cũng quên mất là vua sáng hay không sáng, tôi hiền hay không hiền, mọi chuyện dần dà tự chạy theo cái đồng thuận đã được chuyển ra ngoài có bảo đảm rồi, đã thành linh hồn của các quá trình của đời sống.

Sáng với hiền, có vậy thôi.

Đọc “Lôngcông”

Cụ Hinh chê anh La lười nghĩ, hay đọc báo lá cải Thổ Nhĩ Kì.

Trong số các báo này anh La lại càng hay đọc tờ “Lôngcông”. Tờ này luôn chỉ có 4 trang, hiếm khi khác.

Cụ Hinh hỏi sao anh đọc tờ này mãi thế?

Anh La ra chiều ngẫm nghĩ, đoạn bảo.

- “Báo nào chả là báo. Ngô nghê có cái hay của nó.

Cụ cứ đọc các báo nổi tiếng mãi, họ đưa tin đầy đủ, phân tích kĩ càng, chẳng hóa Cụ thành lười nghĩ hơn con.

Báo “Lôngcông” tuy ngô nghê, nhưng in tràn lan, phát hành bán rẻ như cho không. Dân chúng ai cũng đọc nó.

Đọc trong lúc tàu mất điện, lúc xếp hàng chứng thực giấy tờ mãi không xong, lúc làm chén càfê đầu đường bụi mù, trong mồm không biết là hạt đường hay hạt cát nữa, lúc ăn hết cái bánh kẹp còn thừa mẩu báo, vẫn lại tờ này, lúc mở gói hàng lại tờ này bọc lót…

Lúc đấy họ mới đọc thật. Họ đọc để lấp đầy những khoảng trống còn lại trong đầu. Vậy Lôngcông ắt phải vào.

Đọc Lôngcông cái chắc là mình hiểu biết được cái đầu vào của đại chúng. Đầu vào của họ chỉ có thế thôi. Đầu ra của họ đã thế thì càng tự do.

Anh La đoạn giương trang 4 của tờ Lôngcông cho Cụ Hinh xem cái tranh vẽ, dưới đề “Tranh Buồn Cười”.

- “Cụ xem thử tranh này có thấy buồn cười không?”

Cụ Hinh vặn đầu các kiểu ngó nghiêng. Chịu. Cụ bẽn lẽn “thú thật anh La à, ta không thấy nó buồn cười…”

- “Thế là Cụ không hiểu đại chúng rồi!

Tranh không buồn cười, lại được đề chua là buồn cười, thế mới buồn cười chứ!

Cụ quả chưa đủ trình độ đọc Lôngcông!

Top ten 2009 siêu động Nuocdenchan

Năm 2009 đang đi dần vào lịch sử với 10 nhân vật siêu động của Nuocdenchan.
#
1. Uyên
2. ThichHoctoan
3. Ngô Quang Hưng
4. Thich Hong Hot
5. cf sua
6. Vân
7. Trường
8. HH
9. lamynhien
10.blueberry

Chủ tịch Ban giám khảo : Anh La.

#http://us.123rf.com/400wm/400/400/argus456/argus4560806/argus456080600511/3195439.jpg

Hồi âm “nhà với không-nhà”

Chuyện “nhà với không-nhà” tưởng kể cho vui miệng, thế mà lắm thư đến cửa sau của Nuocdenchan than thở chuyện này.

Một bác hoạt động công đoàn lâu niên gửi thư sau.

- Cụ Hinh nói rất trúng cái nỗi buồn của chúng tôi, anh em công nhân và công đoàn. Chưa bao giờ xã hội tôn trọng chúng tôi đến mức gọi là nhà công nhân hay nhà công đoàn cả! Tiêu chuẩn ở ta rất đại khái, vậy mà sao ngặt nghèo với chúng tôi đến thế! Bây giờ người ta có cả ngày “nhà buôn”, chúng tôi chỉ làm khán giả thôi.

Đây là thư của một anh công an phường.

- Người ta rất nể em, Cụ Hinh ạ, nhưng nhất định không gọi em là nhà công an. Vợ em dạy lớp Một. Cô ấy bình thường cũng gọi em “nhà ơi” đâu ra đó. Thế nhưng một ngày mấy bận, cứ điên lên thì quát em ngay : “tôi đây là nhà giáo, anh liệu tôn trọng tôi đấy nhé, anh đã là cái nhà gì đâu mà nghênh ngang!”. Cụ Hinh có cách gì giúp em không?

Cụ chủ tịch hội phụ lão xóm Bấc điện thoai :

- Xin chào Cụ Hinh. Nhà nông xóm tôi không ai chịu gọi tôi là nhà chủ tịch! Chuyện này tưởng nhỏ, thế nhưng trong các hội hè quanh năm người ta giới thiệu trang trọng hết nhà này đến nhà khác, đến cả “nhà chiêm tinh học”… mà đến lượt tôi thì họ gọi suông là “ông chủ tịch”. Vua xưa thì phải gọi là nhà vua, tôi cũng là vua các Cụ trong xóm, kém ai? Cụ Hinh có cách gì giúp tôi mách nhé.

Cô Mẫn ca sĩ gửi email.

- Em rất được hâm mộ cátxê. Thế mà chưa bao giờ họ gọi mình là nhà ca, có khi còn bị gọi “con hát”. Nhiều lúc thấy tủi, mình hóa ra được xã hội xếp trong loại người khốn cùng hay sao? Không có nổi ngày “nhà hát” trong đất nước muôn năm hội hè.

Bác Hoan nhờ cháu gửi thư viết tay mực tím.

- Tôi hoạn lợn từ mấy chục năm nay. Dăm thì mười họa cũng có người gọi tôi là nhà hoạn lợn. Lúc đấy lòng cũng thấy vẻ vang.

Tôi đã hoạn khắp các nhà trong vùng, từ chủ tịch đến cùng dân.

Nhà văn nào đã kể chuyện tôi ngày nào cũng đi rao khắp chốn cùng quê “hoạn đê…. ai hoạn?” Nhiều vị tai to mặt lớn đi ngang qua tôi, nghe thấy còn giật bắn mình, tái mặt, vừa lảng ra vừa bất giác chối “em không ạ“.

Tôi cũng rất mong Cụ Hinh giúp dư luận chính thức hóa cái nghề tôi thành nhà hoạn, cho mát dạ mát lòng.

Nhà với không-nhà

Ở xứ Tây ai làm nghề gì thì thì lấy danh từ nghề đó, cho thêm cái đuôi vào thành người hành nghề đó. Đơn giản vì họ không có cái của nợ nặng nề về đối nhân xử thế.

Ở xứ Đông chỉ những vị thành tài hoặc “có vẻ thành tài” trong những lĩnh vực hoặc rất truyền thống, hoặc được coi là danh giá ,hoặc đáng thèm muốn, và phải có vẻ tự tại, thì mới được gọi là “nhà”.

To nhất thì có nhà vua.

Rồi có nhà văn, nhà thơ, nhà báo, hay nhà giáo, nhà thuốc, nhà họa sĩ, mà cũng có nhà buôn… nhà nông, không thấy nhà “công”.

Cũng gọi nhà nhạc sĩ, nhưng lại không gọi nhà hát, nhà guitar, nhà piano, nhà sáo, nhà bầu, nhà tì bà…

Không thấy gọi nhà bộ đội, nhà công an…

Không gọi nhà lái xe, nhà trông xe, nhà bán bia, nhà thiến gà thiến lợn…

Vợ chồng gọi nhau cho oai: nhà ơi.

¨¨¨¨

Chuyện cũ, có cô gái xinh đẹp đứng bên đường vẫy xe. Liền đó chiếc xe tải long xòng xọc đỗ lại ngay. Anh lái xe hồ hởi xuống mời cô gái lên cabine.

Cô cảm ơn rối rít, đoạn quay lại bụi cây gọi : “nhà ơi, xe đến”.

Anh lái bỏ ngay cô gái, trèo lại lên cabine.

- “Xin lỗi, xe này chở người, không chở nhà”.

Turn left, turn right

Ai cũng cười cợt, coi thường anh La. Đến lúc Vi làm bạn gái anh La thì đám xung quanh bắt đầu hay bị sái cổ vì thắc mắc. Họ trách Vi là chính. Xinh đẹp nhường ấy, ra ngoài ai cũng biết Vi là cô Bạch Tuyết chiêu đãi viên hàng không có tiếng, ấy vậy mà lại chịu anh La!

Đến lúc anh La đẩy các vụ bán tranh trừu tượng rầm rộ lên thì mọi người ớ ra. Không ai khen anh La, người ta chỉ thấy cái đám mua tranh thật kì quặc.

Nay thì anh La quyết đinh mua một chiếc xe ôtô thật đẹp, hiện đại.

Chưa cửa hàng nào đáp ứng được định nghĩa của La. Ôtô là phải “automobile”, tự chạy được hết, điều khiển được bằng ý nghĩ. Cuối cùng may quá, dòng xe được trang bị bộ GPS – máy định vị mách đường tự động – đã thuyết phục hoàn toàn được anh La!

Mở cửa bên phải, chờ Vi vén váy ngồi lên điệu đàng, anh La khép cửa, đi vòng qua trước mũi xe, rồi vào khoang lái… Đám quen thuộc không còn ai nghi ngờ về khả năng thanh thoát khi cần thiết của anh La nữa!

“Cái ông La này tài thật! Người ta sắm xe đẹp rồi thì mới có người đẹp ngồi cạnh! Ông này cao thủ, đi ngược chiều mà vẫn xong!”. Dân tình kháo xôm nhau vậy.

Nhưng trong xe anh La lại ít ngắm Vi. Anh khoái nhất … là chuyện trò, đúng hơn là nghe ngóng cái GPS và nhắc lại những lời vàng của nó.

Cái GPS mách đường giỏi, nhưng rất kiệm ngôn. Lúc nào đi thẳng thì nó chẳng nói gì, kệ. Chủ yếu chỉ có 2 câu nó nhắc khi cần : “turn left”, “turn right”, nghĩa là “xoay sang trái”, “xoay sang phải”. Có thế thôi mà hút hồn chàng La.

Vi tính cả chiều, nên cũng kệ chàng La hí hoáy với GPS. Nàng ngẩng đầu đón những tia nắng trốn đùa trong vòm lá ven đường, tặng lại những nụ cười tươi mát cho những cái ngắm nhìn thân thiện của người qua đường lén chiêm ngưỡng vẻ đẹp thánh thiện của nàng.

¨¨¨¨
Sau khi đi xem phim về, Vi và La cũng phải nhanh nhẹn thu xếp đồ đạc rồi đi ngủ. Mai Vi lại phải bay đường dài qua châu Âu, nghĩ đến đã ớn người…

Vừa chợp mắt ngủ được một lúc, Vi lại nghe La nói nhỏ “turn left”. Chiều La, Vi nằm xoay sang trái, loay hoay rồi cũng ngủ lại được.

Lúc nữa Vi lại nghe thấy La thì thào “turn right”… Hơi bực mình, rồi Vi cũng xoay sang phải.

Vi mơ thấy sắp hạ cánh xuống Paris… La lại thì thầm “turn left”. Lại tỉnh, hơi tức rồi… Nhưng thôi… Vi lại nằm xoay sang trái.

“Turn right”. Vi ngồi bật dạy, cho cái quật vào lưng La! La giật bắn mình, mở mắt hỏi sao chuyện gì? Điên người nhưng Vi bật cười, ra chàng vẫn đang mơ cái GPS trong đầu chứ đâu phải mơ mình!

Mà thôi dạy cho nó lệch giờ một thể!

Chẳng buồn nữa

Vi xoay người sang, mân mê mái tóc La, đoạn thỏ thẻ vào tai chàng:

- Thế nếu em mệnh hệ gì, anh có buồn không?

- Không, chẳng buồn nữa.

¨¨¨¨

Vì xoay ngược lại. Gối đẫm nước mắt.

¨¨¨¨

- Thôi Vi đừng khóc nữa, kẻo anh lại buồn mất.

- … Mà sao anh nỡ nói vậy …

- Em mà làm sao, nằm nghiêm bên cạnh mà chẳng gác chân gác tay hí hoáy, anh sao buồn được?

Buồn vui

Anh La hỏi Vi:

- Nếu mai anh chết, em có buồn không?

Vi chớp mắt ;(

- Có chứ… Mà sao anh lại hỏi thế?

- Thế thì anh vui quá!

Là anh hỏi thế thôi.

Mai anh chẳng chết làm gi nữa!

Siêu giải

Cái vụ thày Thich Hoctoan vào top World Mister 2009 thật kì diệu. Siêu kì diệu nữa là khác, vì Cụ Hinh chả thể hiểu vì sao.

Mấy lần định nhấc điện thoại réo Thich Hoctoan để nhờ thày giải thích cái vụ này cho có đầu có đuôi. Lần nào cũng vậy, đang bấm số thì anh La cũng lại viện cớ này cớ khác, bảo Cụ Hinh “khoan cái đã”.

Cuối cùng anh La bày càfê, đoạn nghiêm trọng mời Cụ Hinh ra nói chuyện …

¨¨¨¨

- Cụ Hinh ạ, để thày THT nghỉ thôi.

Mà bảo thày THT giải thích cho mình thì quá đánh đố thày ấy. Vấn đề nó nằm ở mình chứ không phải ở thày THT.

Giải thích không khéo, mà khéo đi nữa cũng đâu có phụ thuộc vào thày ấy, thì thành nhân đôi cái không hiểu ở bên trong Cụ.

Tức lên, thày ấy lại cố giải thích về cái thày ấy vừa giải thích.

Sau 64 lần tiếp tục giải thích về sự giải thích như vậy, thì bộ não của Cụ nhũn luôn.

Nói Cụ đừng giận, Cụ mà làm sao thì tuổi cũng cao rồi, tài năng cũng chưa xếp hạng.

Con lo là sau 64 lần tiếp tục giải thích về sự giải thích như vậy, bộ não của thày THT cũng nhão luôn. Mình phải bảo vệ tài năng.

Kinh nghiệm này ở xứ Đông đã thành công nghệ rồi. Món lý thuyết gì vào xứ Đông cũng thành món tương bần hết.

Bọn vẽ tranh trừu tượng khôn lắm, không bao giờ đứng ra giải thích đâu. Toàn nhờ con đứng ra thôi.

Cái cách của con khác hẳn.

Con chia đôi cái không hiểu ra, bọn họ ớ ra.

Rồi lại chia đôi cái những cái đã chia đôi …

Chưa đến 64 lần thì bọn họ đã mất hút cái không hiểu, mà cũng chẳng hiểu ra cái gì. Nhiều khi chỉ còn một mình con đứng giữa phòng tranh.

¨¨¨¨

Đấy, Cụ lại không hiểu nốt tách càfê của Cụ rồi! Mời Cụ, kẻo nó nguội tanh.

Nổitiếng và côđơn

Mèo Abricot hỏi chuyện anh La…

- Anh La này, nổitiếng thì có liên quan gì tới côđơn không?

- Không đâu.

- Sao lại chắc là không?

- Vì nổitiếng là ở bên ngoài, mà côđơn thì ở bên trong.

- Nghĩa là thế nào ạ?

- Sự nổitiếng cần gì phải tham khảo cái côđơn?

¨¨¨¨

Mèo Abricot ra sân hỏi Cụ Hinh.

- Cụ Hinh ơi, nổitiếng thì liên quan gì tới côđơn không?

- Có chứ.

- Sao lại chắc là có?

- Vì nổitiếng là ở bên ngoài, mà côđơn thì ở bên trong.

- Anh La vừa bảo Abricot ngược lại, nhưng giải thích thì đúng y như thế…

- Côđơn là cảm giác bên trong. Nếu mình cảm giác côđơn, thì sự nổitiếng bên ngoài càng làm cho mình cảm giác côđơn thêm.

¨¨¨¨

Mèo Abricot lẳng lặng ra bờ Nuocdenchan uống nước.

Mấy chú cá vàng lượn lên hôn vào lưỡi, đớp vào mũi Abricot…

- Chào Abricot, sao anh nom suy tư vậy?

Abricot lắc đầu…

- Này chúng bạn, ta không hiểu sự nổitiếng bên ngoài, không biết cái côđơn bên trong, nhưng giờ ta biết là giữa họ không được tự nhiên như giữa bọn mình đâu!

Trong lịch sử phát triển chữ viết, tất cả đều bắt đầu bằng vẽ lại những gì quan sát thấy, gọi là theo hình, tượng hình.

Chuyện vẽ hình nó giống như các biển kí hiệu nơi công cộng bây giờ. Ví dụ chỗ đi vệ sinh vẽ hình mặc váy với mặc quần. Cụ Hinh có lúc diện đồ đi mượn, chả khác gì mặc váy. Nhưng Cụ phải vào phòng đi vệ sinh có hình mặc quần chớ, không thì lôi thôi to! Nghĩa là ở đây cái hình vẽ lúc đầu nó giống với hiện thực, sau thì thành kí hiệu thôi.

Cái hình vẽ được cái dễ hiểu, tuy cũng dễ nhầm, lại có tính quảng đại, người các xứ khác nhau cũng dễ hiểu ra. Khách du lịch ngọng, nhưng cứ theo mũi tên với hình vẽ, cộng thêm cái thẻ tín dụng trong túi nữa, xông xáo khắp nơi, du lịch khắp chốn. Về đến nhà giải thích bằng thích thì thôi.

Có ông còn vào siêu thị tây, thấy cái hộp vẽ mấy miếng thịt, lại có đầu con chó. Tuyệt vời, mang về quê ta, mời Cụ Hinh nhậu thịt chó chính tây với wishkey tây chính, oách nhưng hơi chối … nhưng tiếc của nên cũng trôi. Đang hăng hái nâng cốc, bị một Cụ lắm kinh nhiều nghiệm cắt nghĩa đấy là thịt chế biến cho chó… Miếng thịt trong họng “đi cũng dở, ở không xong” …

¨¨¨¨

Để ghi lại những cái phức tạp hơn, dùng hình vẽ quả là căng thẳng. Cụ Hinh chơi cờ tướng suốt đời, nhìn thì biết ngay xe pháo mã trong bàn cờ, nhanh hơn cả ông bạn người Hoa. Đánh cờ thắng không thôi thì chưa sung sướng. Phải làm sao hai xe qua sông, gác được hai bên, tróc sĩ, tốt đầu dú dí vô cung, như nữ sĩ Xuân Hương dạy, thì mới đến đỉnh… Mà có thế người thua cũng thấy sung sướng lây. Ấy thế nhưng ba cái chữ “tướng sĩ tốt” này mà Cụ Hinh gặp phải ở nơi khác thì là căng thẳng, không dám chắc. Bảo vẽ lại nữa thì đành hứa “khi khác đi”.

Các nền văn hóa khác đa phần cải dần những hình vẽ này thành “alphabet”, nghĩa là thành các nguyên tố phụ âm – nguyên âm, từ đó khi xếp chúng cạnh nhau thì có thể ghi lại âm thanh của ngôn ngữ. Hệ thống “alphabet” là một cuộc cách mạng vĩ đại, con người đạt đến tự do! Với vài chục nguyên tố thôi, tiết kiệm nhất là trong Anh ngữ – 26 nguyên tố, ta có thể ghi lại “mọi” âm thanh của ngôn ngữ, tất nhiên với âm sắc của một cộng đồng ngôn ngữ.

Về nguyên lý, hệ thống alphabet khai tử hệ thống “tượng hình”.

¨¨¨¨
Ấy thế mà cái chữ Tàu vẫn gan lỳ chẳng chịu thua ai.

Đầu thế kỉ trước, nhiều chí sĩ TrungHoa cũng rất quyết tâm chuyển sang alphabet latin, sao lại nói TrungHoa kém ĐạiViệt được!

Nhưng đến giờ chót người ta thấy ra vấn đề khác!

Nếu dùng alphabet thì sẽ ghi được âm. Và như vậy người TrungQuốc mỗi nơi sẽ tự do ghi phương ngữ của mình. Và TrungQuốc sẽ không thống nhất được nữa về chữ! Loạn chữ thì rồi loạn quốc đến nơi, người ta sợ vậy.

Cái chữ vuông, ai muốn đọc thế nào mặc kệ, nhìn một cái ai cũng biết ngay là “tướng sĩ tốt”. Mà một quốc gia mênh mông đến thế thì cũng chỉ cần rõ “tướng sĩ tốt” là đủ rồi!

Cụ Hinh mới tỉnh cả người…

Ngôn ngữ có logic, mà đám đông cũng có logic của nó.

Không học cái chữ vuông, mai kia tên miền Internet bằng chữ vuông, gõ ra sao đây?

¨¨¨¨

Hôm trước gặp ông bạn quen người Tây, Michel, vừa qua làm ăn ở TrungQuốc. Ông này khoe ngay “Cụ Hinh, coi bộ tôi có danh thiếp chữ vuông này!”

Cụ Hinh ngó vào tấm danh thiếp… Quả thật, hai chữ

Minh Sơn

lù lù trên tấm danh thiếp kí hiệu cho ông bạn Michel!

Bài viết cũ hơn »